Hệ thống gồm camera đặt tại đường giao thông nối với máy tính. Chuỗi ảnh thu được bởi camera được số hoá và truyền về máy tính theo thời gian thực. Máy tính phân tích, biến đổi, phát hiện các phương tiện tham gia giao thông, nhận dạng ảnh đối tượng và đeo bám đối tượng giúp đưa ra thông tin về giao thông. Điều này có thể giúp theo dõi thường xuyên các luồng giao thông tại đô thị, dự báo tắc đường, quy hoạch đường phù hợp với mật độ giao thông tại cung đường đó...
Tác giả đã giới thiệu giải pháp nhằm tăng tốc độ truyền dữ liệu từ camera đến máy tính nhờ thiết bị chuyên dụng, để tốc độ truyền có thể đạt 10MB/giây. Một camera như vậy có thể thực hiện quan sát trên phạm vi dài vài trăm mét đường giao thông, do vậy, một hệ thống tự động giám sát bằng công nghệ xử lý ảnh rõ ràng vượt trội so với quan sát thủ công, mà nó không cảm thấy mệt mỏi hay nhàm chán.
Đã có không ít sản phẩm tương tự do các nước phát triển thực hiện (hệ thống giám sát của IBM, Berkeley, Autoscop (Mỹ), hệ thống Traficon (Bỉ). Tuy vậy, các hệ thống này không áp dụng ngay vào thực tiễn Việt Nam, vì sản phẩm vừa đắt và không đeo bám được với đối tượng là xe máy, xe đạp.
Sau gần 2 năm nghiên cứu và phát triển, tác giả đã hoàn thành sản phẩm của mình và đưa vào thử nghiệm. Hệ thống được các chuyên gia trong ngành giao thông đánh giá cao, khi so sánh kết quả sau 20 phút thực hiện của chương trình với kết quả đếm thủ công cho thấy, lượng xe ôtô và xe máy được bắt bám và đếm trong điều kiện ánh sáng tốt là 90%-95%, vận tốc dòng xe là 90%-93%.
Sản phẩm đã đoạt giải Thực tiễn Việt Nam và được Trung tâm Tư vẫn và nghiên cứu về Quản lý Đại học Bách Khoa Hà Nội nhận đầu tư 75 triệu đồng.